Tóm tắt và cảm nhận về cuốn sách NHÀ GIẢ KIM

tóm tắt sách nhà giả kim

Một cuộc sống tự do, một bầy cừu khỏe mạnh là những điều mà hằng ngày Santiago đang sở hữu. Và trong một lần đi bán lông cừu ở vùng nọ, cậu đã gặp được một người con gái khiến cho lòng cậu phải thầm nhớ thương. Cô gái đó là con của nhà buôn lông cừu. Cả hai người đã trò chuyện bên nhau suốt nhiều giờ hôm ấy, cuộc gặp bất ngờ đã khiến Santiago có một cảm giác mà trước đây chưa từng biết đến. Có lẽ cậu đang yêu, cậu ước mong sao thời gian hãy ngừng lại… Nhưng rồi cũng đành tạm chia tay, cậu phải ntrở về khi cuộc mua bán kết thúc và được hẹn rằng hãy tới vào sang năm.

 

Giờ đây, đã một năm trôi qua kể từ ngày tuyệt vời hôm đó, cậu lại lên đường tới bán lông cừu cho cha cô. Cũng sắp tới nơi, chỉ còn vài ngày nữa, bên trong suy nghĩ cậu chất chứa bao nhiêu sự bồn chồn, rằng khi gặp cô gái sẽ ra sao, không biết cô có còn nhớ tới cậu nữa không. Và liệu rằng, liệu rằng có kẻ chăn cừu nào khác đã hỏi cưới cô chưa? Cậu cũng tưởng tượng nhiều về ngày gặp lại, tưởng tượng rằng sẽ cho cô thấy mình hiểu biết thông minh, sẽ cho cô thấy mình là người tài năng khéo léo…

 

Trong những ngày sắp sửa được gặp lại người mà cậu mong chờ nhất ấy, cậu nằm mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, giấc mơ mà trước đây cậu đã từng mơ y hệt. Giấc mơ về chuyện cậu được chỉ dẫn về một kho tàng quý báu nằm tận bên Ai Cập. Santiago bèn đến tìm một bà lão biết về giải đáp những giấc mơ, bà bảo rằng, sau khi tìm được kho báu phải trả công bằng một phần mười chỗ đó thì mới giúp. Santiago đồng ý, nhưng cuối cùng thì cậu nhận được một lời giải đáp chẳng hề như mong đợi, vì bà cũng chỉ nói rằng cậu hãy đến Ai Cập mà tìm kho báu ấy đi. Santiago vô cùng thất vọng vì nếu chỉ để nhận được câu trả lời như thế thì cậu đã chẳng cần mất công mà tới tìm bà. Cậu ra về và chẳng thèm tin vào mộng mị nữa.

 

Nhưng trên đường về, cậu dừng chân tại một khu chợ, rồi được một ông già bí ẩn tới bắt chuyện làm quen, ông dường như hiểu mọi điều ở cậu, ông đọc được suy nghĩ và ước mơ, cùng tất cả những chuyện riêng tư trong quá khứ. Ông hé lộ cho Santiago nhiều điều kỳ bí, khích lệ cậu theo đuổi Giấc Mơ.

 

Santiago thực sự đã phải suy nghĩ rất khó khăn, giữa một bên là bầy cừu quen thuộc, và một bên là kho tàng. Cậu thương bầy cừu, lo xem chúng sẽ ra sao nếu cậu đi xa, vì dù sao chúng cũng là những người bạn đồng hành thân thiết. Rồi còn nghĩ đến cả cô gái mà cậu thầm nhớ thương kia. Nhưng cậu buộc phải lựa chọn thôi, lựa chọn một điều trong đó. Hoặc là tiếp tục sống cuộc sống của người chăn cừu và rồi sắp tới đây được gặp lại cô gái, hoặc là theo đuổi một giấc mơ lớn, một hành trình mênh mông mà cậu hằng mong ước.

 

*Santiago thực sự là một người yêu tự do và muốn phiêu lưu góc bể chân trời, chứ không phải chỉ vì muốn đi chỉ để tìm kho báu, khi đọc đầy đủ tác phẩm, bạn sẽ hiểu rõ hơn về cuộc đời nhân vật.*

 

Cậu quyết định ra đi lên đường tìm kho báu, bầy cừu được cậu bán lại cho một người bạn. Santiago mua vé tàu sang Châu Phi để tới Ai Cập, tới Châu Phi chỉ mất khoảng vài giờ tàu biển, thế nhưng để tới Ai Cập thì còn xa lắm, và đó là điều mà Santiago chưa bao giờ ngờ đến. Cậu cũng không biết được rằng, còn bao gian nan đang chờ mình phía trước.

 

Khi tới đất Châu Phi, cậu thấy mọi thứ hoàn toàn khác lạ, thấy bất an và cô độc quá chừng. Nơi Santiago đặt chân đến là Tanger, thành phố ở Marốc, Châu Phi. Tại đây Santiago được một thanh niên Ả Rập tới hỏi chuyện, Santiago kể về mình sẽ tới Kim Tự Tháp Ai Cập, và chàng thanh niên kia ngỏ ý dẫn đường. Anh ta bảo với cậu là ngày mai có thể tới được nơi đó luôn rồi, và cần cầm tiền của cậu để mua lạc đà, nhưng hóa ra hắn chính là một tên lừa đảo. Toàn bộ số tiền mà Santiago mang theo bên mình đã bị tên lừa đảo kia lấy đi không thương tiếc.

 

*Santiago nói tiếng Tây Ban Nha. Những ở nơi này đa phần mọi người có thể nói cả tiếng Ả Rập, cả tiếng Tây Ban Nha, vì khoảng cách địa lý cũng khá gần.*

 

Santiago sợ hãi giữa nơi đất khách quê người, mới đó thôi cậu còn là người chăn cừu hạnh phúc thì giờ đây chỉ còn là một kẻ trắng tay. Xót thương cho thân phận mình vì cuộc đời thay đổi quá nhanh trong khoảnh khắc. Buồn và chán nản, cậu nghĩ từ nay sẽ giận và hoài nghi tất cả mọi người, sẽ căm ghét tất cả những ai tìm được kho báu mà không phải cậu.

 

Cậu mở chiếc bị mang theo ra xem bên trong còn lại những gì, còn một quyển sách, một chiếc áo khoác vẫn thường quen, và hai viên đá mà ông già bí ẩn đưa trước hôm cậu lên đường. Nhìn thấy hai viên đã mà bỗng cậu nhẹ lòng, chúng từng được cậu dùng 6 con cừu để đổi. Santiago định bán hai viên đá này để lấy tiền về nước và dặn lòng từ nay phải khôn hơn. Nhưng rồi cậu nhớ lại những lời dạy của ông già, rằng khi cậu thực sự tha thiết muốn một điều gì đó thì cả vũ trụ sẽ hợp sức để giúp cậu đạt được, và trong cuộc đời này sẽ có những dấu hiệu, những thử thách mà đất trời muốn ta biết để đi theo…

 

Santiago lấy lại được tinh thần và ý chí, cậu không còn tuyệt vọng như lúc nãy nữa, cậu tự động viên mình rằng chuyến đi này vẫn chính là điều cậu ước ao: được biết thêm những chân trời mới, cho dù không tới được Ai Cập thì cậu cũng đã đi xa hơn bất cứ người chăn cừu nào mà cậu quen. Santiago chợt thấy rằng mình có thể nhìn thế giới hoặc với con mắt của một kẻ khốn khổ bị cướp hoặc với con mắt của một kẻ phiêu lưu trên đường tìm kiếm kho tàng. Và tất nhiên cậu đã nói với lòng mình: cậu là kẻ phiêu lưu trên đường tìm kiếm kho tàng.

 

Sau khi thiếp đi vì mệt mỏi, cậu thức dậy và cảm thấy mình sung sướng. Bởi cậu chẳng còn vướng bận gì, chẳng cần đi tìm thức ăn cho lũ cừu nữa, cho dù không còn tiền nhưng cậu tin vào cuộc sống, tin vào những gì mình chọn. Sau đó Santiago gặp được một người bán hàng pha lê, cậu được ông ta cho ăn sau khi giúp lau dọn hàng hóa. Ông đưa ra lời đề nghị là muốn Santiago về làm việc cho ông ấy. Cậu đáp lại rằng chỉ muốn làm nốt ngày hôm nay, đổi lại muốn được trả đủ tiền để tới Ai Cập ngay trong sáng mai. Nhưng lại một lần nữa, cảm giác tuyệt vọng bao trùm, ông lão đã cho cậu biết: dù có làm thuê cho ông ấy một năm trời thì vẫn phải vay thêm tiền mới tới nổi Ai Cập, bởi Ai Cập còn xa lắm.

 

Tới đây, mọi thứ xung quanh như chết lặng, chẳng còn hy vọng và niềm tin. Santiago mong tất cả chấm dứt, cậu muốn được chết đi ngay trong phút ấy. Ông lão pha lê cảm nhận được sự buồn tủi và hoang mang bên trong cậu, ông an ủi rằng có thể cho cậu tiền để về nước. Nhưng đột nhiên, một luồng ý chí nào đó khiến Santiago quyết định sẽ làm việc cho ông, cậu muốn có tiền để mua cừu.

 

*Tới đây, Santiago muốn trở lại thành người chăn cừu, cậu cố gắng làm thuê kiếm tiền để có chút vốn mua cừu.*

 

Thời gian trôi, tính đến nay đã gần một năm trời cậu làm việc cho ông lão. Trong quãng thời gian ấy, cậu đã làm việc cự kỳ chuyên tâm, giúp cửa tiệm pha lê buôn may bán đắt. Cậu và ông kể với nhau nhiều điều, kể về ước mơ và hoài bão. Ông lão kể mình cũng có ước mơ đi tới thánh địa Mekka nhưng ông chỉ muốn mơ chứ không muốn hoàn thành.

 

Thời gian ở đây cũng khá lâu rồi, Santiago lại sắp ra đi. Trước những ngày sắp chia tay ông lão, Santiago và ông đã có những buổi nói chuyện nhiều hơn, mặc dù cậu đã đinh ninh trong đầu là sẽ về quê mua cừu để tiếp tục cuộc sống như trong quá khứ, nhưng bằng những kinh nghiệm nhìn cuộc đời của mình – ông lão khẳng định với cậu rằng cậu sẽ không mua cừu đâu.

 

Santiago đã tích lũy được một khoản tiền khá lớn để mua số cừu nhiều gấp đôi ngày trước, mọi thứ đã sẵn sàng để trở về quê hương, cậu cũng học thành thạo hơn tiếng Ả Rập, biết nhiều hơn về buôn bán, có những định hướng về chăn cừu rồi kinh doanh xuyên biên giới giữa quê hương cậu và Châu Phi…Nhưng khi thu dọn đồ nghề thì hai viên đá của ông già bí ẩn năm xưa rơi ra, chúng khiến cậu nhớ về những lời dạy, nhớ về cuộc hành trình còn dở dang.

 

Vậy là Santiago đắn đo rồi quyết định tiếp tục theo đuổi mơ ước, cậu nghĩ: bất cứ lúc nào mình cũng có thể làm người chăn cừu được, nhưng còn phiêu lưu tới Ai Cập thì biết đâu sẽ chẳng còn dịp nào khác, nếu không tìm được kho báu, thì mình vẫn trở về chăn cừu được mà. Và vui thay, tinh thần và quyết tâm của Santiago đã trở lại nhiều như trước.

 

Còn cả chặng đường dài chờ cậu, sau khi rời khỏi tiệm pha lê để tiếp tục lên đường, cơ duyên đã giúp cậu được theo chân một đoàn lữ hành chuẩn bị băng qua sa mạc, họ sẽ đi Ai Cập. Trong cùng đoàn có một anh chàng người Anh, anh chàng này muốn đi tìm một người được gọi là Nhà Giả Kim, Nhà Giả Kim ấy là một người có năng lực và trí tuệ siêu phàm, ông sống tại ốc đảo El Fayum, ốc đảo nằm trong Ai Cập.

 

Đoàn người bước đi, hôm ấy thật ồn ào, tiếng khóc của trẻ con, tiếng kêu của thú vật, tiếng mọi người bàn bạc trước khi đi. Nhưng khi tiến vào sâu trong sa mạc, chỉ còn nghe tiếng gió, tiếng chân lạc đà, và âm thanh của sự lặng thinh.

 

Gió mãi thổi chẳng ngừng, nó mang theo nhiều cảm xúc khiến lòng cậu nhớ về quê hương, nhớ lũ cừu cùng đồng cỏ xanh. Rồi lại nhớ cô gái năm xưa, nhớ những tháng ngày tươi đẹp.

 

Sa mạc chỉ toàn cát với đá, đoàn người đi gặp không ít khó khăn, phải chống chọi với hiểm nguy, phải tìm cách tránh xa khu giao tranh giữa các bộ lạc…Rồi thỉnh thoảng, đoàn lại gặp một đoàn lữ hành khác trong đêm, mỗi bên đều có những điều mà bên kia đang thiếu.

 

Trong chuyến đi này, anh chàng người Anh, cái anh chàng mà nóng lòng gặp Nhà Giả Kim nhất luôn chúi đầu vào sách. Những cuốn sách về thuật luyện kim mà anh đã sưu tập trong suốt nhiều năm trời. Santiago cũng thường cùng anh trò chuyện, nhưng hai người lại hay có những nhận định khác nhau. Santiago học nhiều từ thực tế, còn chàng người Anh kia thì phần nhiều từ sách vở. Dẫu sao, anh ta cũng là người hiểu biết, là người bạn đường khá thân.

 

Santiago còn thân hơn với một người phu lạc đà trong đoàn đó, ông ta kể cậu nghe về hoàn cảnh, về vợ con và kể cho cậu nghe những kinh nghiệm trong đời sống. Ông dạy cậu hãy sống trong phút giây hiện tại, khi ăn ông không làm gì khác ngoài ăn, khi chạy ông không làm gì khác ngoài chạy…Nếu có phải đánh nhau thì cái ngày ông chết cũng đẹp như bao ngày khác. Không mơ về quá khứ, không vọng tưởng tương lai, luôn sống trong hiện tại. Nếu một người lúc nào cũng có thể sống trong hiện tại thì đó hẳn là người hạnh phúc.

 

Cuộc hành trình vẫn cứ lặng lẽ diễn ra, lũ vật đang dần dần suy kiệt, chúng mệt mỏi vì thồ những thùng hàng nặng, vì quãng đường quá xa… Đêm đến cả đoàn đã không còn đốt lửa, bởi sợ rằng sẽ gây nên sự chú ý với những phiến quân đang đánh nhau hoặc gây chú ý tới cho bọn cướp.

 

Rồi đoàn cũng tới được ốc đảo El Fayum – một nơi nghỉ chân trong dự định. Và nó cũng chính là đích đến của anh chàng người Anh, vì anh ta biết ốc đảo này là nơi ở của một người anh cần tìm – Nhà Giả Kim.

 

Mọi người như trút được gánh nặng, họ đã tới được nơi an toàn, ốc đảo được coi là nơi trung lập và sẽ không bao giờ có chiến tranh ở đây. Nó thật khác với những gì Santiago tưởng tượng, ốc đảo rộng lớn vô cùng, nó rộng hơn không ít ngôi làng ở quê hương cậu, có hàng trăm giếng nước, hàng trăm lều trại và một rừng chà là xung quanh.

 

Mặc dù còn phải đi xa nữa mới tới được Kim Tự Tháp Ai Cập, nhưng lúc này đây chính là khoảnh khắc vui tươi của hiện tại, là một điều đáng trân trọng biết bao. Cậu tận hưởng sự bình an mà người phu lạc đà dạy cậu, bởi cậu nghĩ, rồi một ngày kia, nơi đây chỉ còn là kỷ niệm…

 

Ở đằng xa, Nhà Giả Kim đang nhìn về phía đoàn người, ông biết những ngày tới đây mình sẽ thu nhận một học trò xuất sắc. Ông chưa biết chính xác người ấy là ai trong số họ, nhưng ông tin mình sẽ nhận thấy sớm thôi.

 

Đoàn người sẽ dừng chân nơi ốc đảo này cho tới khi các bộ lạc kết thúc chiến tranh, họ được đón chào và ở chung với người dân trong những lều trại tốt.

 

Chàng người Anh tìm Santiago khắp nơi vì muốn được cậu giúp tìm Nhà Giả Kim, mặc dù ông sống tại ốc đảo này, nhưng không phải ai cũng biết về thân phận của ông. Hai người đã hỏi han rất nhiều mà vẫn khó để tìm ra, cuối cùng thì họ gặp được một người sẵn sàng giúp họ – cô gái ấy tên là Fatima.

 

Santiago cảm thấy thời gian như chợt ngừng khi nhìn vào cô gái, cái cảm giác vừa lạ những cũng lại vừa quen. Phải rồi, đó chính là những xúc cảm của tình yêu, là điều mà bấy lâu Santiago luôn khao khát. Ánh mắt đen và nụ cười nhỏ nhẹ ấy dường như cũng đã chờ đợi cậu từ rất lâu rồi, họ bỗng nhiên tự hiểu rằng cả hai sẽ là người bạn đời của nhau mà chẳng cần dùng lời nói. Santiago lại hồi tưởng về làn gió, những làn gió khi xưa đã mang theo hương thơm của Fatima đến bên cậu, và giờ đây, có lẽ, định mệnh đã khiến họ gặp nhau.

 

Rồi đây, ngày ngày cậu và Fatima đều gặp mặt, họ trở nên gần gũi hơn. Santiago cũng đã ngỏ lời về chuyện sau này muốn cưới cô làm vợ. Ngoài những phút giây ngắn ngủi ở bên nhau, Santiago cảm thấy thời gian trôi quá chậm, cậu đã quá yêu Fatima mất rồi. Với cậu, cô còn quan trọng hơn nhiều kho tàng.

 

Trong lòng Santiago có lẽ muốn ở lại nơi này, nơi mà tình yêu đích thực của cậu ở ngay đây. Nhưng Fatima khuyên cậu rằng, hãy tiếp tục với hoài bão còn dở dang. Cô là một cô gái sa mạc, một cô gái sa mạc thì luôn tự hào về người đàn ông dũng cảm như những chiến binh. Fatima tin rằng, một ngày nào đó không xa, định mệnh sẽ lại đưa Santiago trở về bên cô như chính cái cách mà sa mạc đã mang Santiago đến.

 

Cậu buồn rầu, một lần nữa cậu lại phải đắn đo, giữa tình yêu và sứ mệnh tìm kho báu, Santiago chưa biết phải làm sao. Cậu lang thang trên những đồi cát, thả hồn vào vũ trụ bao la, rồi nhìn về phía xa chân trời dài trước mắt. Santiago đột nhiên thấy một ảo ảnh về một đạo quân tấn công vào nơi ốc đảo, dù ảo ảnh chỉ vụt qua nhưng Santiago cảm thấy lo sợ bất an. Nhớ lại những điều đã từng được học về điềm báo, Santiago đem chuyện này kể với người tộc trưởng. Và rồi điều mà Santiago trông thấy đã xảy ra đúng như thế, nhờ dự báo của cậu mà ốc đảo đã phòng bị và tránh được một cuộc tấn công. Santiago được trọng thưởng rất nhiều tiền.

 

Nhà Giả Kim cũng đã âm thầm quan sát diễn biến của sự việc, giờ thì ông đã biết chính xác người học trò của mình là ai, đó chính là Santiago. Hai người bọn họ đã gặp nhau, ông muốn cậu theo đuổi vận mệnh của mình thay vì lưu luyến ở lại ốc đảo El Fayum này. Ông hiểu chứ, cậu giờ có tiền, có Fatima, cậu sẽ chẳng muốn đi đâu, nhưng hành trình của cậu thì chưa thể dừng ở đó.

 

Sau khi nhận được những lời khuyên, những bài học từ Nhà Giả Kim, cùng với tiếng gọi của cuộc hành trình đang dang dở, Santiago quyết định rời đi, tiếp tục lên đường tìm kho báu. Cậu tới tạm biệt Fatima, lời tạm biệt ấy khiến cho đôi mắt Fatima ứa lệ, vậy là từ nay, sa mạc sẽ luôn mang một ý nghĩa: chờ đợi Santiago trở về.

 

Cậu tiếp tục đi, Nhà Giả Kim cùng đi với cậu trên chặng đường cuối cùng này. Những đêm sa mạc thật lạnh và tối tăm, họ cũng ít chuyện trò, chỉ trao đổi về việc tránh những khu chiến tranh. Cuộc chiến tranh giữa các bộ lạc hẳn là cách đó không xa, bởi đôi khi, phảng phất đâu đây mùi tanh của máu. Santiago cũng lấy làm lạ, vì trên đường đi, Nhà Giả Kim không dạy thêm cho cậu điều gì, nhưng ông ấy bảo rằng, tất cả những gì cần biết, cậu đã học được trên những chặng đường rồi, chỉ còn một điều nữa thôi, và khi Santiago muốn biết điều ấy là gì thì ông lại ngừng nói.

 

Trên sa mạc mênh mông này, Santiago mỗi lúc lại nhìn vào trái tim mình nhiều hơn, trái tim mang nhiều nỗi niềm thổn thức. Đôi lúc nó muốn đi, nhưng cũng có khi chỉ muốn được trở về…Rồi thì tới đây, Nhà Giả Kim cũng dạy thêm cho cậu bài học về trái tim, dạy cho cậu cách lắng nghe nó, và ông cũng cho cậu biết rằng: trái tim ta ở đâu thì kho tàng của ta ngay ở đó…

 

Những ngày tiếp theo sau đó, cậu và Nhà Giả Kim bị chặn lại bởi ba người kỵ binh, họ bị lục soát khắp người để xem mang theo những gì. Ba người kỵ binh tìm thấy rất nhiều tiền trên người cậu và một bình chất lỏng cùng một quả trứng màu vàng trên người Nhà Giả Kim. Một tên trong số đó hỏi Nhà Giả Kim xem đó là những gì, ông trả lời rằng đó là thuốc trường sinh và viên đá dùng để biến mọi thứ kim loại thành vàng. Mặc dù là ông nói thật, nhưng những người kia cười phát ngất vì nghĩ rằng quá điên rồ. Và đó cũng là thêm một bài học Nhà Giả Kim muốn dạy cho Santiago: Đôi khi kho tàng sờ sờ ngay trước mắt mà con người không tin đó là kho tàng thật. Cuối cùng họ được cho phép đi qua và giữ nguyên hành lý.

 

Một buổi xế trưa nọ, họ lại bị chặn đường bởi hai kỵ sỹ khác, nhưng rồi cũng lại được đi qua, tiếp tục tiến về hướng Kim Tự Tháp.

 

Tới khi mặt trời dần đang lặn, trái tim Santiago như lên tiếng báo nguy, phía trước lại tiếp tục có những người kỵ binh, nhưng lần này không phải là ba nữa, mà là một đoàn quân trùng trùng điệp điệp. Ánh mắt của đoàn kỵ binh toát lên sức mạnh hung tàn cùng sự chết chóc.

 

Cậu và Nhà Giả Kim bị bắt vào trong doanh trại, họ bị đoàn kỵ binh coi là gián điệp. Để giữ được mạng sống, hai người bọn họ đành phải tặng toàn bộ số tiền mà Santiago mang theo, đồng thời bắt Santiago phải trổ tài “biến thành gió’. Nếu không thể biến thành gió, Santiago sẽ phải chịu hình phạt là mất đi mạng sống.

 

Santiago hoang mang lo sợ, vì cậu đâu có biết phải làm sao mới có thể biến được thành gió, cậu đâu có năng lực ghê gớm như thế. Trái lại với Santiago, thì Nhà Giả Kim lại vô cùng bình thản, có vẻ như ông đã biết trước được những gì cậu học trò này có thể thực hiện.

 

Rồi chuyện gì phải đến cũng đã đến. Santiago hoặc phải trổ tài biến thành gió trước bao nhiêu người, hoặc là phải nhận cái chết tại đây. Kỳ diệu thay! Trái tim Santiago dường như đã nhập được vào tâm linh vũ trụ, cậu trò chuyện được với gió, với mặt trời chói chang và trò chuyện cùng cát vàng trên sa mạc. Gió đã giúp cậu mà thổi mạnh hơn bao giờ hết, nó cuốn tung bao mái lều, giật đứt dây buộc ngựa, khiến cho nhiều người phải thốt lên kinh ngạc.

 

Và từ ấy, có lẽ nhiều đời sau người Ả Rập sẽ còn kể về huyền thoại một chàng trai có năng lực “biến thành gió”, một người có quyền năng cực kỳ to lớn.

 

Vậy là mọi chuyện được êm xuôi, cậu và Nhà Giả Kim được lên đường đi tiếp. Họ tới được một tu viện sau một chặng khá dài. Tại tu viện này, cậu và một người tu sĩ được tận mắt chứng kiến Nhà Giả Kim thực hiện quá trình biến chì thành vàng thật. Ông chia số vàng làm tư, một cho ông, một cho người sĩ, và một cho Santiago. Phần còn lại dặn người tu sĩ kia cầm lấy để dành khi Santiago cần đến.

 

Đã sắp đến lúc chia tay, cậu và Nhà Giả Kim chuẩn bị nói lời từ biệt, ông chỉ cùng cậu tới đây thôi, đoạn đường còn lại cậu phải tự mình đi tiếp. Rồi họ nói với nhau lời: “Vĩnh Biệt”

 

Trong tim Santiago giờ đây cảm thấy tràn đầy hãnh diện, nó hãnh diện khi đã dám dũng cảm từ bỏ bầy cừu để theo đuổi một giấc mơ. Hãnh diện vì đã dám đối đầu với nhiều hiểm nguy để mà phiêu du trên những chân trời mới.

 

Đã một tháng trời kể từ ngày rời ốc đảo, cuối cùng Santiago cũng đến nơi, cậu vỡ òa sung sướng khi trước mặt mình là Kim Tự Tháp đồ sộ, nguy nga. Santiago bật khóc, khóc vì hạnh phúc và lòng biết ơn. Cậu tạ ơn Thượng Đế đã sắp xếp cho cậu và ông già bí ẩn gặp nhau, sắp xếp cho cậu được gặp chủ tiệm pha lê, gặp anh chàng người Anh, và gặp một Nhà Giả Kim thông thái. Tuyệt vời hơn là Ngài đã ban cho cậu một tình yêu vô giá – Fatima, người vợ tương lai đang đợi cậu trở về.

 

Santiago lại nhớ về trái tim của mình, nó từng bảo cậu ghi nhớ một điều: Nơi mà cậu khóc thì cũng chính là nơi kho tàng của mình được chôn giấu. Hình như chính là nơi đây, cậu đã khóc trên đồi cát này, một con bọ hung đi tới chỗ nước mắt cậu vừa rơi xuống. Trên sa mạc, cậu cũng từng học được rằng bọ hung là một điềm báo hiệu. Nhưng cậu đào suốt cả đêm dài ở chỗ đó mà chẳng tìm thấy một điều gì. Rồi cứ thế, Santiago tiếp tục đào trong hy vọng.

 

Khi trời gần sáng, cậu bị một nhóm người bắt gặp, họ cướp hết số tiền trên người Santiago mang theo, đó là số vàng Nhà Giả Kim tặng. Họ còn đánh đập Santiago rất dã man và bắt cậu khai ra xem đang làm gì. Trong cơn nguy nan ấy, cậu đành phải thừa nhận với nhóm người kia là đang tìm kho báu, thừa nhận rằng cậu đã nằm mơ về một kho báu nằm ngay nơi Kim Tự Tháp này.

 

Tên đầu sỏ trong đó nói với cậu rằng đó là một điều ngu xuẩn, bởi cách đây hai năm chính tại nơi đây hắn đã nằm mơ thấy một kho báu nằm tại Tây Ban Nha, nó nằm tại một ngôi nhà thờ sụp đổ mà lũ chăn cừu thường xuyên vào trú. Cụ thể hơn thì nó nằm dưới gốc cây dâu mọc tại phòng thay áo lễ. Hắn nói mình đâu có ngu mà chỉ vì một giấc mơ lại đi vượt sa mạc.

 

Trùng hợp làm sao! Những điều trong giấc mơ mà tên đầu sỏ kể lại chính là nơi mà Santiago hồi còn chăn cừu thường xuyên lui tới. Giờ thì cậu đã biết thực sự kho báu nằm ở đâu rồi.

 

 

Cậu vượt gian khó xa xôi để trở về, trở về cái nơi mà chính khi xưa đã cậu từng gắn bó, cây dâu vẫn còn đây, phòng thay áo lễ còn đây, mọi thứ vẫn còn đây. Cậu đào và cuối cùng tìm được kho báu sau bao nhiêu đắng cay và nước mắt.

 

Santiago nhớ về những gì xảy ra trong suốt bao nhiêu tháng này thử thách, vậy là Nhà Giả Kim cũng đã biết trước hết rồi, ông đã dành lại một phần vàng gửi người tu sĩ vì ông biết Santiago sẽ cần tiền để quay trở về quê hương.

 

Vậy là cuộc hành trình của Santiago đã gần như kết thúc, chỉ còn một việc nữa thôi. Gió lại thổi, lần này nó mang theo một mùi thơm, mang theo nụ hôn của người con gái sa mạc.

 

“Anh đến đây, Fatima”.

 

 

Cảm nhận về cuốn sách Nhà Giả Kim

Đôi khi tôi thấy mình cũng giống như Santiago, cũng phải trải qua nhiều biến cố. Nhưng giá như tôi đọc cuốn sách này sớm hơn thì tôi sẽ học được cách nhận biết các dấu hiệu, học được cách nhìn vào thử thách với một tinh thần lạc quan.

 

Ai từng đọc đầy đủ tác phẩm chắc hẳn cũng sẽ thấy rằng mình may mắn, may mắn vì đã không bỏ lỡ một tấm bản đồ để tìm ra kho báu cho riêng mình. Có rất nhiều bài học, nhiều cảm xúc mà qua lời kể lại của tôi ở trên không thể diễn tả hết ra.

 

Không chỉ nhân vật Nhà Giả Kim, mà ông già bí ẩn, người phu lạc đà, hay ngay cả lũ cừu cũng đã giúp tôi học được những điều đáng quý.

 

Tôi yêu tác phẩm này, và từ giờ trở đi, tôi sẽ chẳng còn bận tâm khi gặp phải những gian nan trong cuộc sống, bởi tôi đã hiểu được rằng, đó là một điều tất yếu trên chặng đường vinh quang.

 

Chúc bạn có một hành trình ý nghĩa!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *